Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/thunguye/public_html/functions.php on line 91
Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Ghi chép tháng 6/2020
 

30/6:

Hôm kia chị nhà thơ xinh đẹp nhứt làng thơ nữ một thời ghé thăm, giựt đạo cụ trên đầu cô bạn, quấn lên chụp cho mình mấy tấm hình đẹp hú hồn! Ta nói máy cơ xịn xò rõ nét khiến mình phải photoshop cà tàn nhang, bóp nọng cả buổi!!! Hahaha…

Đang kiếm cớ để khoe đăng hình lên thì ông thần Phây bút chiều lòng, thằng nhóc con đứa bạn văn gởi cho bài thơ tiếng nước ngoài, nó bảo là nó dịch, ta nói nó hợp ghê nơi!

BÀ GIÀ DƯỚI CHƯN ĐỒI

Xưa có một bà già

Ngụ dưới chưn ngọn đồi

Và nếu không qua đời

Thì bà vẫn còn sống.

Thằng khỉ này mới chục tuổi đầu, am hiểu cây cỏ như ông cụ! Định vượt mặt mẹ, viết văn làm thơ xối xả! Cứ email biểu: Nguyệt ơi Nguyệt à, Nguyệt đọc liền đi! (Ta nói hổng biết mẹ nó dạy sao, mà mẹ nó thì nó kêu bằng mẹ, trong khi mình lớn hơn mẹ nó thừa con giáp mà nó cứ tên tía má mình đặt mà kêu!) Mình bận bịu, đọc văn mẹ nó còn không xuể, đọc sao đến nó, bèn cứ khen: Con giỏi gì đâu, viết được nhiều chữ quá! Kkk…Kkk…

Mai sau nó lớn, biết đâu thành một thiên tài lỗi lạc. Lúc đó có thể mình chết queo òi, nó về thắp cây nhang, hổng biết nó có khấn kêu Nguyệt ơi Nguyệt à… nữa hông! Hahaha…
 
 

 

 

24/6:

(Bài thơ trên bàn trà:)

Sự đời ấm nhỏ chén to

Mong cầu không ít, ban cho không nhiều

Cho nên phiền não bao nhiêu

Cũng không đủ để chia đều thế nhân.

Lắng tâm biết cái mình cần

Thảnh thơi thong thả bước chân giữa đời...

 

 

18/6:

Làm một lối đi, chẳng dẫn đến đâu, đơn giản là một lối để đi, một con đường để bước. Khách cứ hỏi con đường này để đi đâu? Sao con đường cứ phải là đi đâu đó mới được?! Bèn đặt tên là Con đường thong dong vậy!

CON ĐƯỜNG THONG DONG

Con đường xuống thấp lên cao

Bước là đi. Hỏi "đi đâu?" làm gì!

Phút này ta bước chân đi

Là ta biết đã khác khi ta ngồi

Nẻo mình là ở đây thôi

Chớ đâu phải cứ là nơi cuối đường

Lối đời vạn hướng vô thường

Trước sau phải trái con đường có không

Lo chi đi thẳng đi vòng

Bước đi là để thong dong với đường.

 

13/6:

“Ta

Đến đây

Khác với mây

Là ở lại.”

Lão đã khẳng định thế! Và cho dù hôm nay lão đã bỏ lại thân tứ đại, bỏ đồi thông - mà có lẽ đến từng chiếc lá cũng đã in hình bóng lão - để “ra đi” theo lẽ vô thường, nhưng câu thơ của lão chắc vẫn mãi giữ nguyên điều khẳng định ấy.

Lão vẫn sẽ còn “ở lại” với tâm hồn những người yêu thơ, thi đàn Việt Nam và thế giới vẫn luôn dành riêng một chỗ cho lão, mãi mãi…

Gia đình, chị Phượng, những đứa con, đứa cháu, những người thân, người quen của lão, hình bóng và ký ức về lão… tất cả rồi sẽ khuất, sẽ phai mờ; những cây thông của lão trồng, nếu được giữ gìn đến tuổi hàng trăm năm, rồi thì cũng mất đi, nhưng những câu chữ mà lão viết ra từ khối óc, trái tim, tâm hồn của lão, sẽ “ở lại” trong lịch sử văn chương - thời lão có mặt trên một góc này trái đất.

Một kiếp người, có mấy ai được như thế. Được như thế thì để làm gì? Lão đã từng viết: “Cái danh ngàn thuở cóc cần!” Lão cóc cần nhưng mọi người cần, những tâm hồn yêu văn chương cần. Lão không cần cái danh “thi sĩ”, nhưng mọi người cần “nhà thơ” Nguyễn Đức Sơn với những bài thơ làm thay đổi cảm xúc, cái nhìn về vạn pháp.

Sự “ở lại” của tư tưởng, tâm hồn lão vững chắc thế, vĩ đại thế, nhưng giờ thì tấm thân nhỏ bé của lão phải “ra đi”, trái tim kỳ khôi kia đã ngừng đập, giọng nói, tiếng cười kia đã ngưng rồi!

Những chiếc lá thông in hình bóng lão rồi sẽ rụng, thay dần bằng những chiếc lá mới. Một ngọn gió của năm nào, chu du qua mấy vòng trái đất, một đám mây của năm nào, qua mấy bận thành mưa rồi lại thành mây… biết đâu một ngày nào đó hội đủ duyên lành bay trở lại đây, và cũng biết đâu, có thể lắm, sẽ ngơ ngác hỏi: “Sơn Núi đâu rồi?”

Kiếp người, được lưu lại khoảnh khắc trong một chiếc lá, một ngọn gió, một áng mây vô tình thôi đã là vui! Khoảnh khắc ấy là sự bình dị mà vi diệu của đất trời, vũ trụ. Lão đã được vui hơi bị nhiều trong cuộc sống buồn cũng không ít của lão. Không ai cãi lão đâu, lão đã đến đây, và khác với mây, là ở lại.

Vậy thì “ra đi” thanh thản nhé! Những điều “ở lại” của lão chắc cũng đã đủ hành trang cho lão xênh xang bước qua một cuộc tồn tại mới.
 
 
 
 

Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 7/2020 22.08.2020 13:46
Ghi chép tháng 6/2020 22.08.2020 13:37
Ghi chép tháng 4/2020 22.08.2020 13:25
Ghi chép tháng 3/2020 22.08.2020 11:18
Ghi chép tháng 2/2020 21.08.2020 18:02
Ghi chép tháng 1/2020 15.01.2020 15:05
Ghi chép tháng 12/2019 15.01.2020 15:02
Ghi chép tháng 11/2019 15.01.2020 14:57
Ghi chép tháng 10/2019 15.01.2020 14:51
Ghi chép tháng 9 - 2019 12.10.2019 13:23
Ghi chép tháng 8 - 2019 12.10.2019 11:55
Ghi chép tháng 7 - 2019 12.10.2019 11:37
Ghi chép tháng 6 - 2019 10.06.2019 19:50
Ghi chép tháng 5 - 2019 10.06.2019 19:47
Ghi chép tháng 4 - 2019 04.04.2019 18:55
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.