Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/thunguye/public_html/functions.php on line 91
Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Ghi chép tháng 4/2020
 
 

6/4:

Đêm qua, bé út đàn cũng đã rời tổ, bay về với rừng xanh đại ngàn. Sáng nay đứng nhìn tổ chim vắng lặng, cảm xúc vừa vui vừa bâng khuâng…

Cách rừng chỉ vài chục sãi bay, mà con chim mẹ khôn ngoan đã chọn ngay trước hiên nhà, cạnh lối đi ra vào của mình để làm tổ. Lạ lùng là trước khi phát hiện tổ chim, mỗi ngày tưới nước, mình xịt thẳng vòi nước máy bơm lên cây, tia nước rất mạnh, vậy mà không hiểu sao trứng vẫn nở và những con chim non bé bỏng vẫn sống sót, khoẻ mạnh!

Khi phát hiện ra tổ chim non, đàn con của mình mỗi đứa một ý kiến, ngẫm ra đúng với tính cách của mỗi đứa: Thằng rể thì bảo: “Đem nó vô nuôi đi mẹ ơi!” (tính đàn ông che chở) con gái lớn (đang là bà mẹ trẻ) thì bảo: “Con ai nấy nuôi, đừng bắt cóc con kẻ khác”. Con gái út thì bảo: “Coi chừng mấy con mèo nhà mình nhảy lên bắt nó ăn!”. Con gái giữa thì bảo: “Coi chừng con chim mẹ về bắt mấy bé mèo con nhà mình cho con của nó ăn!”. Hahaha…

Bốn bé chim cú mèo xinh xắn, mỗi ngày giương mấy cặp mắt tròn xoe nhìn người qua lại. Tổ ấm của chúng tuyệt đẹp! Đó là cây ổ rồng mình treo trên gốc mít. Mình ngầm đặt tên cho bốn đứa là Xuân - Hạ - Thu - Đông. Bé Xuân lớn nhất đàn, như “chị đại”, bay rời khỏi tổ sớm nhất. Sau đó ba ngày là em Hạ. Bé Đông út ít nhất đàn, mình lo nhất là khi các anh chị đủ lớn, bay đi hết mà bé vẫn chưa đủ sức bay đi, ở lại một mình thì tội lắm! Thế nhưng may sao chị Thu vẫn ở lại chờ bé Đông đủ sức bay rời khỏi tổ.

Chiều qua, quan sát lông cánh của chúng, mình biết đêm nay chúng sẽ rời tổ. Buổi tối, đóng xong cửa chánh điện, mình bước qua ngước nhìn vô tổ, chào chúng lần cuối. Nhớ mãi buổi trưa nắng ấm, mình và chị làm vườn ẳm chúng ra bãi cỏ xanh chơi, mình trêu gọi chúng là Hồ Ngọc Hà, Đàm Vĩnh Hưng vì chúng có cặp lông mày rất nét và đứng thì luôn nhún nhảy…

Mùa sau, đêm về nghe tiếng chim cú kêu quanh vườn, mình sẽ lắng tai nghe và bồi hồi đoán xem tiếng kêu này của con Xuân, con Hạ, con Thu hay bé Đông út ít hồi năm trước…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
5/4:

Dây nhợ đời người!

Cô gái trẻ ly dị chồng, giành được quyền nuôi con. Mấy ngày dịch bệnh, chồng không đi làm nên đón con về chơi vài ngày. Nó cứ băn khoăn lo sợ đứa bé ở lâu bên cha, được chiều chuộng nhiều sẽ… thương cha nó nhiều hơn mẹ!

Đó là vấn nạn lớn, một trong những nguyên nhân làm cho những đứa trẻ hư hỏng khi có cha mẹ ly dị. Cha mẹ chỉ vì muốn con thương mình nhiều hơn mà ra sức chiều chuộng dụ dỗ con, không nghĩ sâu xa đến hậu quả! Mình nhớ câu chuyện kể về cuộc xử án của Bao Công: Khi hai người mẹ đi kiện đều bảo đứa trẻ là con của mình, Bao Công ra lệnh mỗi người cầm một cánh tay của đứa bé, ai kéo được đứa bé về mình thì thắng, được nhận đứa con. Và cuối cùng thì toà xử đứa bé về với người mẹ thua cuộc, đã buông tay, vì không nỡ giằng lấy đứa con, sợ nó bị đau!

Mong cho con thương mình, nhưng lại muốn nó trở thành một người không biết thương người đã thương yêu nó? Mong con có hiếu mà lại muốn nó trở thành người vô đạo đức? Cha mẹ sáng suốt là người chú tâm dạy con để nó trở thành người có đạo đức chớ không chỉ là người có hiếu. Hiếu thảo với cha mẹ chỉ là một giai đoạn (cha mẹ đâu có sống hoài) nhưng đạo đức thì theo nó suốt một kiếp người, cấu thành nhân quả cho cuộc đời của nó. Một người “có hiếu” chưa chắc đã “có đạo đức” (rất nhiều kẻ giết người cướp của mang về cúc cung phụng sự hết lòng nuôi cha mẹ vợ con), nhưng một người có đạo đức chắc chắn là có hiếu. Thương con, đừng chí chết giằng nó về mình mà biến nó trở thành kẻ “tật nguyền” đạo đức.

Một người tâm hồn lành lặn, đạo đức tròn đầy, bên trong đương nhiên là có một nền tảng hiếu thảo vững chắc.

Dạy con cũng giống như thả diều, sợi dây diều là sự hy sinh, không có sự hy sinh thì con diều làm sao bay được, nhưng nếu hy sinh không đúng “kỹ thuật” thì trước sau gì cũng đứt!

Ôi… dây nhợ đời người!!!

 

3 - 4:

Nhiều bạn hỏi mình sống một mình ở nơi xa vắng như vậy không sợ sao? Ban ngày thì cảnh vật bình yên nên thơ, thanh thản thế, nhưng ban đêm, một mình giữa vắng lặng núi đồi, nghe tiếng con này con kia kêu, những âm thanh này nọ trong đêm, chắc là ớn lắm? Mình thường trả lời, mình sợ nhất là ăn trộm tưởng mình có tiền thôi, bởi mình sợ vô tình mắc tội gián tiếp “tạo duyên ăn trộm” cho kẻ khác! Hahaha…

Một trong những thành công lớn nhất đời người là vượt qua những nỗi sợ hãi. Cuộc sống có vô vàn những nỗi sợ luôn chực đè lên ta: Sợ bệnh, sợ xấu, sợ thất bại, sợ nghèo, sợ bị coi thường, sợ bị phản bội..v.v… Đó là những nỗi sợ mãn tính mà hầu hết chúng ta đều có. Đã vậy chúng ta còn đèo bòng thêm những nỗi sợ không nhất thiết phải sợ như: sợ ma, sợ cô đơn, sợ già chết, sợ những điều mình sợ..

Đa phần là những vấn đề phiền não không làm chúng ta khổ bằng chính những nỗi sợ tự chúng ta tạo ra cho mình! Có những tình huống nguy hiểm dẫn đến cái chết mà nguyên nhân chủ yếu là do nỗi sợ - nếu không sợ thì đã có thể thoát hiểm.

Khi chúng ta già đi, kinh nghiệm sống của chúng có được nhiều hơn, bản lĩnh chúng ta được trui rèn vững chải hơn, nhưng một sự thật không thể chối cãi là thần kinh của chúng ta phải sẽ yếu hơn theo qui luật thể chất. Do đó, cái cần rèn luyện cho người già không chỉ là rèn luyện sức khoẻ cho THÂN, mà là rèn luyện TÂM không sợ hãi. Không sợ những điều bất như ý, không sợ thiếu thốn, không sợ bị không quan tâm, không sợ già chết. Còn sợ ma, sợ buồn, sợ cô đơn… là những nỗi sợ tào lao, không đáng đứng trong danh sách nỗi sợ của người có trí! (Có lần nói câu này với nhỏ bạn, nó nói: “ Vậy mày thử xách chiếu vô nghĩa địa ngủ một đêm coi mày có thuộc dạng người “có trí” hay không?”. Mình bảo: “Chỉ khi nào tao bị mất trí mới đi chứng minh cho mày là tao có trí”. Hahaha…)

Mình giờ đặt mục tiêu “tu luyện” là vượt qua những nỗi sợ hãi - từ những cái sợ rất tào lao như sợ côn trùng, đến những nỗi sợ của “cảm xúc yếm thế” như sợ thằng cháu ngoại hổng nhớ đến mình (hahaha…) Còn thì những nỗi sợ khác mình đã chiến đấu bao năm, giờ đã lờn mặt nhau rồi. Mỗi lần vượt qua một nỗi sợ hãi, ghi điểm phát là mình hí hửng như thò được một ngón chưn vào cõi Niết Bàn!

Khi chúng ta rèn được cho mình bản lĩnh “không sợ hãi” thì chúng ta mới thật sự trưởng thành và đạt được bình an hạnh phúc thật sự. Bình an hạnh phúc của chúng ta không bị lệ thuộc vào người khác, chờ đợi vào người khác ban cho, thì đó mới là hạnh phúc bình an thật sự.

Khi chúng ta không còn sợ thiếu thốn, thất bại, cô đơn, không còn sợ sự đánh giá của người khác..v.v.. thì chúng ta mới đạt được sự tự tại, thong dong.

 
 
1 - 4: 

Mùa này, có mỗi chuyện để đèn hay tắt đèn sớm trong buổi tối ở vườn thiền mà cũng phải suy tới nghĩ lui tính toán thiệt hơn đến vất!

Nơi mình ở là khu đồi cao, khá vắng. Một trong những nguyên nhân mình hay mở đèn sáng xung quanh vào đầu hôm (đến 20 giờ đêm), vì mình nghĩ mọi người ban đêm qua lại, thấy ánh đèn sáng họ cũng cảm thấy yên lòng hơn. Đó cũng là một cách “bố thí vô uý” (tặng cho sự không sợ hãi).

Rồi khi mình trồng nhiều cây quanh nhà, mình lại băn khoăn sợ mở đèn thì cây tưởng trời còn sáng, nó sẽ ngủ muộn, đảo lộn chu kỳ sinh trưởng của nó. Rồi đến mùa mưa, côn trùng về nhiều khi có đèn sáng, mình sợ côn trùng một phần, một phần là khi “nghiên cứu” tài liệu biết rằng côn trùng bị đánh lừa bởi ánh đèn, ví dụ nếu như một con bướm có vòng đời là vài chục giờ, thì nó bị mất mấy tiếng đồng hồ lãng phí cuộc đời cho việc bay vòng vòng cái ánh sáng tào lao không có ích gì cho cuộc sống hối hả của nó! Hihi

Ta nói sống kiểu gì cũng hông đúng nếu ta cứ cầu toàn!

Thôi thì quyết định: Lúc nào thấy thích thế nào thì làm thế ấy (khi nào thấy thương con người hơn thì mở đèn cho mọi người vui, khi nào thấy thương mấy con côn trùng bị săn đuổi ăn thịt bởi mấy con côn trùng khác, thì tắt đèn. Khi nào thấy thương mấy con bị đói thì mở đèn, khi nào thấy lo cho sức khoẻ mấy cây cỏ xung quanh thì tắt đèn... Hahaha...) So đo toan tính miết cũng chưa chắc cái nào tốt hơn cái nào! Bản nguyên việc xuất hiện của mỗi loài trên trái đất này đều đã là một mắc xích trong chuỗi “thành - trụ - hoại - không” rồi.

Chúng sinh vạn loài, thông cảm nhau nha!

 

Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 7/2020 22.08.2020 13:46
Ghi chép tháng 6/2020 22.08.2020 13:37
Ghi chép tháng 4/2020 22.08.2020 13:25
Ghi chép tháng 3/2020 22.08.2020 11:18
Ghi chép tháng 2/2020 21.08.2020 18:02
Ghi chép tháng 1/2020 15.01.2020 15:05
Ghi chép tháng 12/2019 15.01.2020 15:02
Ghi chép tháng 11/2019 15.01.2020 14:57
Ghi chép tháng 10/2019 15.01.2020 14:51
Ghi chép tháng 9 - 2019 12.10.2019 13:23
Ghi chép tháng 8 - 2019 12.10.2019 11:55
Ghi chép tháng 7 - 2019 12.10.2019 11:37
Ghi chép tháng 6 - 2019 10.06.2019 19:50
Ghi chép tháng 5 - 2019 10.06.2019 19:47
Ghi chép tháng 4 - 2019 04.04.2019 18:55
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.