Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/thunguye/public_html/functions.php on line 91
Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Ghi chép tháng 3/2020
 
 

31/3: 

Hồi xưa, thời xem bộ phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên”, mình cũng ước mơ sau này về già có được một ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên bạt ngàn mút mắt là cỏ, mình sẽ sắm một con ngựa, để sáng sáng chiều chiều mình cưỡi ngựa đi ngắm hoa của cỏ (Hahaha… Có thằng bạn, nghe mơ ước lãng mạn bay bổng của mình, nó trề môi bảo: “Ừa, tui thấy bà nên sắm hai con ngựa”. Mình hỏi: “Chi vậy?”, nó bảo: “Một con bà cưỡi, một con chở cái hòm theo! Hứ! Tui chưa thấy mụ già nào bảy tám chục tuổi mà sãy ngựa đi chơi!” (Bà cái con mẹ nó!!! Hahaha… Hahaha…)

Giờ, mơ ước của mình cũng thực hiện được gần phân nửa. Mình cũng có một ngôi thiền thất nhỏ, trồng cái sân cỏ trên đồi cao, hoa vàng nở rộn ràng giữa lan man cỏ. Sáng sáng chiều chiều mình ra ngồi chèm bẹp giữa sân, nghênh ngang nhìn trời cao rộng…

Và… thỉnh thoảng bật cười nhớ đến hình ảnh cụ già bạc trắng lụm cụm đi tìm con ngựa để nhong về phía… chưn trời! Kkk…

Chiều qua trời đổ cơn mưa hiền, sau mưa, nắng hửng lên dịu dàng gì đâu! Sân cỏ vườn thiền hoa vàng ánh lên thiệt đẹp! Mình cứ đi vòng quanh trên cỏ, chẳng mơ về con ngựa nào nữa, thấy hạnh phúc bây giờ với thực tại đôi chân...
 

 
 
25/3:

Thằng bạn quê nhà cho cây chuối sen, mình trồng trên sân thượng ở thành phố bao năm, bắp là hoa cứ lai rai trổ. Mỗi khi nhìn nó mình cứ thì thầm: Mày là chuối mà sao hổng “chuối” hả con? Cứ đèo bòng hoa, nở xoè lãng mạn! Nó chúm chím hồng xinh, cười răng nải chuối thong dong, như bảo: “Kệ tui bà ơi! Bà đã trồng tui thì cứ vậy mà ngó, bày đặt ngẫm nghĩ linh tinh này nọ làm chi…”

Rời Sài Gòn, về Bảo Lộc, mình xách theo lũ chuối. Chúng vẫn hồn nhiên ra hoa, để mỗi lần ngắm nó, mình lại nhớ về những thằng bạn quê nhà lí lắc. "Niềm vui nghĩa tình" gieo xuống, đất trời mưa nắng, phù sa yêu thương... bốn mùa chăm chút, sẽ luân canh cho ta những niềm vui, dẫu đôi khi bội thu hay thất bát, ta vẫn có cái mà thu hoạch suốt đời…

 
 
22/3:

Hôm qua hoa đã nở rồi

Hôm nay ta ngắm một đời hoa qua

Ta thấy hoa, hoa thấu ta

Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc và Ý… duyên.

Thứ tha giông bão buồn phiền

Từ bi chăm chút bình yên muộn màng
 
 
 
 
21/3:

Hầu như ai đến vườn thiền cũng hỏi mình để mấy chậu thuỷ tinh nước giữa sân nhằm mục đích “phong thuỷ” gì? Mình hay trả lời giỡn là phong thuỷ “phỉ cái thong”! (cho đã đời cái thong dong) Hahaha… Thật ra chỉ đơn giản là mình thích ngắm cái sự trong veo của nước. Một chậu nước trong vắt để giữa bốn bề cỏ xanh, đọng cả hình dáng bầu trời và gói cả mây bay vào đó. Tuyệt!

Và những đêm trăng, ngồi trên chánh điện nhìn xuống, như những viên ngọc sáng long lanh…

Và những buổi sáng, ngóng ngó mặt trời rọi xuyên qua trong veo nước, như thấy cả vũ trụ kỳ thú vô cùng!!!

Chỉ vậy thôi!

Đời đục trong lắm nỗi, ăn thua là do mình biết thay nước và rửa thật sạch cái chậu đời ta thôi hà!
 
 
 
 
17/3:

Hoa hồng hoa hiếc cắm hoài

Lâu lâu cắm nhánh ngò gai thơm lừng!

Gai mềm chích cũng nên thân

Hoa xanh như lá vừa gần vừa xa...

Kiểu gì thì cũng là hoa

Thong dong giữa cõi Ta Bà nở chơi!
 
 
 
 
 
16/3:

Bữa ăn cơm xong ngồi tám chuyện với con gái: “Mẹ có một mong ước, mẹ sẽ được chết vào sau ngày sinh nhật của mình. Ngày đó các con tụ họp đầy đủ mừng sinh nhật mẹ, mẹ tợp no nê cái bánh sinh nhật rồi ngủ chỏng gọng, chết ngon lành…”(Haha… hy vọng không phải bánh sinh nhật làm bằng táo có tẩm thuốc độc của đàn con bị đàn áp lâu năm…)

Nói chưa hết ước mong thì có việc phải bước ra cửa, xíu quay vô thấy nó mặt đỏ rựng, nước mắt nước mũi ròng ròng. Nó lén giấu, mình cũng giả bộ hông thấy. Đành bỏ ngang câu chuyện. Đúng ra thì sẽ tiếp theo thế này: “Mẹ chọn chết ngày sinh nhật là để tụi con nhớ ngày cho dễ. Mẹ chết xong thì để nằm yên khoảng 8 giờ, tuyệt đối không báo tin cho ai, không làm đám tang. Trong khoảng 8 giờ đó, mở mấy bài nhạc thiền, mấy bài giảng của quí thầy mà mẹ hay nghe, hoặc mở những bài nhạc bình thường mà mẹ hay nghe cũng được. Haha… trong đó có bài “Điều giản dị” của Phú Quang nghen, Bài hát có đoạn: “Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế…” và đoạn điệp khúc mà mỗi khi hát mẹ hay sửa lời: “ Đàn con ơi, dẫu mai này cách xa, mãi mãi diệu kỳ là mẹ con chúng ta…”, rồi nhạc Sơn Tùng, giọng hát Đàm Vĩnh Hưng…v.v…. cứ loạn xạ như cái gu âm nhạc bá đạo của mẹ… Hahaha…

Thiêu mẹ xong, khỏi hốt tro cốt chi cho mất công, mà nếu rảnh quá (vì mẻ chết rồi) thì hốt bậy bạ chút đỉnh đem về nhà ông ngoại, rãi xuống con sông trước nhà, vậy là bảnh nhứt cho đoạn kết một đời người rồi!

Nhớ đó, đừng tổ chức đám tang, vì đám tang hổng có gì vui; mà đời mẹ, cảm thấy chưa làm cho mọi người vui bao nhiêu, nên lúc ngủm, đừng làm hao tốn thêm miếng vui của mọi người.

 
 
15/3:

“Uống trà đi” là câu nói, công án thiền của nhiều vị thiền sư, nhắc ta hãy sống với thực tại, đừng có lo phô phang bản thân; tìm kiếm, phán xét… việc này việc kia vô bổ, mà bỏ mất thời gian thưởng thức cuộc sống ngay hiện tại. Tạm kể 2 chuyện:

Chuyện 1: Bữa có hai người khách đến thăm thiền sư Triệu Châu, ngài hỏi ông thứ nhất là ông có từng đến đây chưa, ông khách bảo chưa, thiền sư nói: “Vậy thì uống trà đi!”, ông thứ hai trả lời đã đến đây rồi, thiền sư cũng bảo: “Vậy thì uống trà đi!”. Ông viện chủ thấy ai thiền sư cũng bảo vậy, bèn thắc mắc hỏi, thiền sư liền bảo ông viện chủ: “Thôi ông cũng uống trà đi!”.

Chuyện 2: Có tay học giả nọ, đến gặp thiền sư và thao thao bất tuyệt về sự uyên bác của mình, rồi mong thiền sư khai ngộ cho mình, thiền sư điềm tĩnh rót trà, rót tràn ly mà không ngừng rót; tay học giả kêu lên: “Ơ, nước tràn hết rồi, sao thiền sư cứ rót…?”. Thiền sư điềm đạm bảo: “Cũng vậy, cái ly đã tràn không thể đựng! Thôi, ông hãy uống trà đi!”.

Cổng Vườn thiền có vẽ một ly trà, để mời mọi người khi đến nơi này, hãy “Uống trà đi”.
 
 
 
12/3: 

Chuyện vui: Rửa ruồi!

Mẹ Tào Thị cáu nháu:

-Con không lo vẽ cho lẹ, còn ngồi lúi húi làm cái gì vậy Thư?

-Con đang rửa con ruồi…

-Hả? Mài lên vườn thiền mới có mấy ngày mà thèm ăn thịt đến nỗi phải bắt ruồi ăn lén à con??? (Mẹ nói cho lố, chớ nó là đứa ăn chay trường)

-Hihi… Tại con ruồi nó bay vô hũ sơn, con phải rửa nó, chớ thả ra là lát sơn khô dính cánh, nó không bay được!

-Trời ơi, nó là ruồi đực, mày rửa nó làm chi!

-Hả??? Sao mẹ biết nó là ruồi đực?

-Con có nghe câu mà các bậc hiểu đời thường nói: “Con ruồi bay qua là biết được ruồi đực ruồi cái” rồi không?

-Dạ có nghe.

-Ừa, bậc ấy đang trước mặt mày đấy!

-...!!!

(Ảnh: sau khi rửa và thả con ruồi thì nó vẽ con nai )
 
 

Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 7/2020 22.08.2020 13:46
Ghi chép tháng 6/2020 22.08.2020 13:37
Ghi chép tháng 4/2020 22.08.2020 13:25
Ghi chép tháng 3/2020 22.08.2020 11:18
Ghi chép tháng 2/2020 21.08.2020 18:02
Ghi chép tháng 1/2020 15.01.2020 15:05
Ghi chép tháng 12/2019 15.01.2020 15:02
Ghi chép tháng 11/2019 15.01.2020 14:57
Ghi chép tháng 10/2019 15.01.2020 14:51
Ghi chép tháng 9 - 2019 12.10.2019 13:23
Ghi chép tháng 8 - 2019 12.10.2019 11:55
Ghi chép tháng 7 - 2019 12.10.2019 11:37
Ghi chép tháng 6 - 2019 10.06.2019 19:50
Ghi chép tháng 5 - 2019 10.06.2019 19:47
Ghi chép tháng 4 - 2019 04.04.2019 18:55
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.